Điêu gì bỏ qua được thì bỏ qua. Hãy sống thật vui vẻ, lạc quan, sống sao cho bản thân mình cảm thấy hạnh phúc ko phải sao.Đắm chìm trong quá khứ hay vì bất kỳ điều gì chỉ làm cho bản thân mình càng thêm mệt mỏi mà thôi. Hãy tập thay đổi đi nào.Rồi sẽ thấy được điều khác biệt ở đây :)))
👆👆👆😉😉😉😉😉
Thứ Tư, 23 tháng 8, 2017
Thứ Bảy, 19 tháng 8, 2017
Hoang Mang
Người ta nói đại hoc là nơi chứa đựng nhiều điều tươi đẹp nhất của tuổi trẻ. Có lẽ điều đó đúng với một số người nhưng với tôi thì không. Tôi bước vào trường với tâm trạng không mấy hồ hởi. Tôi đã dặn lòng mình phải yêu quý ngôi trường mình đang học nhưng giờ đây thì sao tôi đã là sinh viên năm hai nhưng tôi vẫn chưa thể nào yêu quý ngôi trường này. Đại học giúp ta quen biết thêm nhiều bạn xuất thân khác nhau đến từ nhiều vùng miền khác nhau trên đất nước chứ không phải bó hẹp trong một miền quê nhất định. Thật vậy, tôi cũng có quen được nhiều bạn, họ rất thân thiện, tốt bụng nhưng để chỉ quen ở mức độ cực thân thiết thì thật khó. Tôi cầu có một người trên đời thật trọn vẹn, một người mãi mãi để tôi tin tưởng, yêu quý tôi thật lòng để tôi có thể sẵn sàng giãi bày được những nỗi lo, niềm vui cũng như những nỗi đau tôi phải chịu đựng chưa từng nói với bất kỳ ai kể cả best friends của tôi.
Người ta nói tuổi trẻ phải luôn lạc quan, sống hết mình, yêu hết mình, dám thử thách bản thân. Năm nay tôi đã 19 tuổi, lên đại học nhưng dường như kể từ khi bước vào cồng trường đại học thì nụ cười chân thật đã dần vụt tắt. Tôi nhớ những tháng ngày cùng lũ bạn đùa vui giữa sân trường , lăn lê bò toài trên nền đá, cất lên những nụ cười vang vọng khắp trường. Thật sự lúc đó mới là tôi. Tôi cảm thấy tôi của mấy năm về trước so với hiện nay thật đối lập nhau. Nếu như trong quá khứ, tôi vô lo vô nghĩ,lạc quan, luôn cười nhưng đôi khi cũng khóc thì tôi hiện nay lại chìm trong sự tĩnh mịch, nói ít, hay buồn phiền vô cớ, nghĩ ngợi lung tung về những thứ xa với, Có thể nay tôi đã lớn nên cũng đã trưởng thành trong suy nghĩ nhưng một phần nào đó trong tôi vẫn tồn tại tôi của ngày xưa nhưng tôi rất khó có thể bộc lộ cho người khác thấy,đôi khi tôi cũng muốn những lần chơi dại hay đùa vui cùng bạn bè nhưng bạn bè những người tôi quen biết trên đại học thì lại trưởng thành hơn tôi rất nhiều và họ coi đó là điều trẻ con. Vậy tôi phải làm thế nào mới có thể là chính mình đây ???? 😥😞
Người ta nói tuổi trẻ phải luôn lạc quan, sống hết mình, yêu hết mình, dám thử thách bản thân. Năm nay tôi đã 19 tuổi, lên đại học nhưng dường như kể từ khi bước vào cồng trường đại học thì nụ cười chân thật đã dần vụt tắt. Tôi nhớ những tháng ngày cùng lũ bạn đùa vui giữa sân trường , lăn lê bò toài trên nền đá, cất lên những nụ cười vang vọng khắp trường. Thật sự lúc đó mới là tôi. Tôi cảm thấy tôi của mấy năm về trước so với hiện nay thật đối lập nhau. Nếu như trong quá khứ, tôi vô lo vô nghĩ,lạc quan, luôn cười nhưng đôi khi cũng khóc thì tôi hiện nay lại chìm trong sự tĩnh mịch, nói ít, hay buồn phiền vô cớ, nghĩ ngợi lung tung về những thứ xa với, Có thể nay tôi đã lớn nên cũng đã trưởng thành trong suy nghĩ nhưng một phần nào đó trong tôi vẫn tồn tại tôi của ngày xưa nhưng tôi rất khó có thể bộc lộ cho người khác thấy,đôi khi tôi cũng muốn những lần chơi dại hay đùa vui cùng bạn bè nhưng bạn bè những người tôi quen biết trên đại học thì lại trưởng thành hơn tôi rất nhiều và họ coi đó là điều trẻ con. Vậy tôi phải làm thế nào mới có thể là chính mình đây ???? 😥😞
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)

